Text Expander — công cụ tăng năng suất kỳ diệu

Khi thung lũng đáng yêu ngập tràn hơi sương quanh tôi, và mặt trời giữa trưa rọi xuống tầng lá dày không thể xuyên thấu của những hàng cây, chỉ vài tia nắng lạc lối len vào chốn thâm nghiêm bên trong, tôi buông mình xuống đám cỏ cao bên dòng suối róc rách; và khi nằm sát mặt đất, hàng nghìn loài cây xa lạ hiện ra trước mắt tôi: khi nghe tiếng rì rầm của thế giới nhỏ bé giữa những thân cỏ, và dần quen với vô vàn hình hài khôn tả của lũ côn trùng, tôi cảm nhận sự hiện diện của Đấng Toàn Năng, Người đã tạo nên chúng ta theo hình ảnh của Người, và hơi thở của tình yêu vũ trụ nâng đỡ, gìn giữ chúng ta khi nó trôi quanh ta trong cõi phúc lạc vĩnh hằng; và rồi, bạn của tôi ơi, khi bóng tối phủ lên đôi mắt, khi trời đất dường như ngự trong tâm hồn tôi và thu hết sức mạnh của nó, như hình bóng một người tình yêu dấu, tôi thường khao khát nghĩ rằng, ôi, giá như tôi có thể mô tả những ý niệm ấy, có thể in lên trang giấy tất cả những gì đang sống động đầy đặn và ấm áp trong tôi, để nó trở thành tấm gương phản chiếu tâm hồn tôi, như tâm hồn tôi là tấm gương phản chiếu Đấng Vô Hạn!

Ôi người bạn của tôi — nhưng điều này vượt quá sức tôi — tôi như chìm xuống dưới sức nặng của vẻ huy hoàng từ những cảnh tượng ấy! Một sự thanh thản kỳ diệu đã choán lấy toàn bộ tâm hồn tôi, như những buổi sớm xuân ngọt ngào mà tôi tận hưởng bằng cả trái tim. Tôi ở một mình, và cảm nhận sức quyến rũ của sự tồn tại nơi chốn này, nơi được tạo ra cho niềm phúc lạc của những tâm hồn như tôi.

Tôi hạnh phúc biết bao, người bạn thân mến của tôi, đắm chìm trong cảm giác tuyệt diệu của sự tồn tại an yên đến mức quên cả tài năng của mình. Lúc này tôi chẳng thể vẽ nổi một nét; vậy mà tôi cảm thấy mình chưa bao giờ là một nghệ sĩ lớn như bây giờ.

Khi thung lũng đáng yêu ngập tràn hơi sương quanh tôi, và mặt trời giữa trưa rọi xuống tầng lá dày không thể xuyên thấu của những hàng cây, chỉ vài tia nắng lạc lối len vào chốn thâm nghiêm bên trong, tôi buông mình xuống đám cỏ cao bên dòng suối róc rách; và khi nằm sát mặt đất, hàng nghìn loài cây xa lạ hiện ra trước mắt tôi: khi nghe tiếng rì rầm của thế giới nhỏ bé giữa những thân cỏ, và dần quen với vô vàn hình hài khôn tả của lũ côn trùng, tôi cảm nhận sự hiện diện của Đấng Toàn Năng, Người đã tạo nên chúng ta theo hình ảnh của Người, và hơi thở của tình yêu vũ trụ nâng đỡ, gìn giữ chúng ta khi nó trôi quanh ta trong cõi phúc lạc vĩnh hằng; và rồi, bạn của tôi ơi, khi bóng tối phủ lên đôi mắt, khi trời đất dường như ngự trong tâm hồn tôi và thu hết sức mạnh của nó, như hình bóng một người tình yêu dấu, tôi thường khao khát nghĩ rằng, ôi, giá như tôi có thể mô tả những ý niệm ấy, có thể in lên trang giấy tất cả những gì đang sống động đầy đặn và ấm áp trong tôi.